Biết nhận lỗi và biết tha thứ

Thờ cúng Di Đà
04/11/2017

Trưa nay, tôi đi ăn cơm gà Tân Duyên – Trưng Nữ Vương – Tam Kỳ - Quảng Nam. Xong, tôi dắt xe máy về. Khi vừa chạm vào xe, một cậu khoảng 20 tuổi, nói ngọng, ăn mặc rất chất quê, đứng đợi sẵn. Trên tay trái cậu cầm một kính chiếu hậu, tay phải cầm 100.000 ngàn đồng.

Cậu nói: “Cho con xin lỗi, con dắt xe không may bị ngã, con gửi tiền, chú mua lại giúp con”.                         

Cậu vừa nói vừa run và nhìn vào quán cơm. Tôi nhìn vào xe, thấy bộ cùm trái bị bể, mặt nạ bị nứt, kính chiếu hậu thì trên tay cậu.

Tôi hỏi: “Một ngày em làm ở đây được bao nhiêu tiền?”.

Cậu trả lời: “Một ngày 50.000 đồng, ban đêm con đi phụ bán bánh mỳ với mẹ”. Tôi nói: “Thay hết bộ này gấp 4 lần số tiền em đưa”.

Cậu nói: “Dạ, con còn đúng 100.000”.

Tôi nói: “Thôi, rút kinh nghiệm, lần sau không để xảy ra như thế nữa nhé. Cất tiền đi, để anh thay”.

Cậu bé nhìn tôi ngạc nhiên và mỉm cười.

Tôi ra về và chào: “Anh về nhé!”.

Cậu bé: “Dạ, cám ơn chú, cám ơn chú”.

Tôi nhận lương nhà nước, tôi chẳng khá hay giàu, có khi còn túng thiếu. Nhưng với cậu bé, chắc chắn tôi có điều kiện hơn cậu ta.

Bình thường tôi rất nóng và khó tính nữa là khác. Nhưng trong hoàn cảnh này, tôi không thể cáu ghét. Tôi sẽ ngủ ngon một giấc…

Sưu tầm./.

 



0 bình luận
popup

Số lượng:

Tổng tiền:

Bạn muốn xóa sản phẩm khỏi giỏ hàng?
0966.413.666