Bình cách:
Xe loan sớm lánh cõi tiên ai tường
Ấy ai làm đêm thương ngày nhớ
Chảng ngỡ là để nọ hya nên duyên
Lang quân luống những đeo phiền
Thung huyên nào biết mấy phen thảm sầu
Tưởng quạn đau ruột tằm vấn vít
Lệ ngọc tuôn thánh thót thánh tha
Than rằng phách nguyệt hồn hoa
Âm dương xa cách dễ hòa biết hay.
Phượng lên mây ngự giá về cửa ải
Mảng tử quy khắc khoải lòng tơ
Quải người hay tạo hóa cơ
Vì đâu nên nỗi sinh cơ nhường này
Rày thánh đã cũng mây các nguyệt
Có hay lòng thảm thiết này chăng
U minh tuy đã khác hằng
Tính thiêng xong đã dùng dằng nhớ quê
Lại hiện về thăm thung huyên nhé
Dặn lang quân cặn kẽ trước sau
Thăm thôi lại bướ xuống lầu
Thần thông biến hóa hay đâu là người
Phú chênh:
Trải đòi nơi nước non chơi dạo
Tìm đâu là cảnh hảo địa linh
Thanh Hoa sơn thủy hữu tình
Long chiền hổ nhiễu đất lành tự nhiên
Mạch chi huyền hải hà chúng tứ
Được xứng tình hữu thú mừng thay
Trăm hoa đua nở sánh bày phong quang
Chống Đồi Ngang cũng nới Phố Cát
Có một bầu gió mát trăng thanh
In đồ bát cảnh rành rành
Lầu Tân há sánh, thị thành khôn so
Trúc líu lo bách tùng đàn suối
Chim đành hanh phượng ruổi loan ca
Giữa đường
Chính sứ người qua
Biến lên chân tính hiện ra bán hàng
Trà ngũ tiên nem phượng chả lân
Phú dầu:
Đòi nơi la liệt bát chân
Phô trương quý vật kỳ tân mọi mùi
Thêm có đôi hồng nhan thể nữ
Việc trong ngoài gìn giữ trước sau
Nhân gian khôn biết cơ màu
Nào ngờ người thế hay đâu là thần
Khách thời nhân ai ai nấy nấy
Hình dung tốt tốt tươi tươi
Dễ xui chuyển thế nhiều nhời hoa giăng
Chốn cát đằng đã đành chờ gió
Trải chi nhời nó khó mà kiêng
Lại thay hoa nở tháng Giêng
Bướm qua cành ngọc, ong nghiêng nhị vàng
Khi buồn nươn câu lan tựa ngọc
Ngụ tính tình đàn đọc say sưa
Ngợi ca vịnh phú ngâm thơ
Tập tành tiếng trúc tiếng tơ âm thầm
Thổi quyển trầm thánh tha thánh thót
Hát nói:
Gẩy đàn tranh bẻ bót bẻ bai
Nhạc âm nhường lọt bên tai
Dẫu lòng vàng đá dễ ai cầm đành
Sự yến oanh nhều nhời quấn quýt
Trải chi nhời hoa nguyệt ong bay
Bây giờ chúa mới ra tay
Kẻ mà sự thế còn hay dông dài
Xá chi ai kẻ đi người lại
Chẳng lánh phòng thời phải sa cơ
Say sưa ong bướm vật vờ
Bận chân vì nhện vướng tơ dịu dàng
Sự phi thường mới hay từ đấy
Khắp gần xa đâu đấy uy linh
Có phen vào Nghệ An kinh
Gặp người Kẻ Sọc đông thành kết duyên
Chẳng xe cũng mắc vì nơi tơ hồng
Dốc một lòng nữ công nữ tắc
Việc tề gia cơ mực đảm đang
Trong ngoài sắp đặt sẵn sàng
Đạo tòng đã tỏ nhường gương lầu lầu
Trước chí sau thủy chung như nhất
Vẹn mười nguyền chẳng nhặt mỗ phân
Hôm mai chuyên việc tảo tần
Tấm lòng thành kính mười phần thảo ngay
Một nhà vầy lan lân huệ huệ
Dòng dõi thêm đan quế hây hây
Mảng vui anh yến sum vầy
Nào hay con cạo ra xoay vần
Dẫu nhắc cân thăng bằng chửng xứng
Chớ thời đành đeo đẳng làm chi
Cùng nhau tự thuở vu quy
Chứ từng ai đã bấc chì đến ai
Nghĩ đến duyên sánh trời dài đất rộng
kíp thắm sao bống chốc thờ ơ
Còn luyện:
Ai làm cho ngó lìa tơ
Hiền đâu lại để con thơ ấu trùng
Phật cưỡi rồng trăm trăm ước mãn
Bỗng vui chúng để đoạn sầu tây
Tưởng tằng chẳng thẹn gió mây
Ai hay phút nhớ phút khuây chẳng ngờ
Tạo hóa cơ khi doanh tri trắc
Nào hay là thị sắc thị không
Ắt là kiếp trước chưa xong
Ấy nên mới phải lụy vàng trần ai
Có phen lại về nơi cảnh cũ
Lối mân đào càng cũ càng say
Tưởng rằng tiếng vẳng tin chầy
Âm dương nhỡn nhục nào hay định nhầm
Hãy còn chữ tọa dâm phúc thiênh
Đã ra tay ứng biến chẳng tha
Vãi lai dù trẻ dù già
Nhơn nhơn nhiều nỗi oan gia khôn phòng
Biến lạ lùng nhiều người oan khác
Ai ai đều nhớn nhác sợ kinh

popup

Số lượng:

Tổng tiền:

Bạn muốn xóa sản phẩm khỏi giỏ hàng?
0966.413.666