Hình nhân thế mạng là gì?

Sưu Tầm
17/07/2017

 

Ở nước ta chưa có "Tục tuẫn táng" nhưng đời trước có tục đốt hình nhân thế mạng, vốn xuất xứ từ tục tuẫn táng, nhân đạo hơn so với tuẫn táng.

Để vua chúa xuống dưới âm cung có người hầu hạ, tục ta không chôn người sống mà dùng hình nộm làm bằng tre nứa, quấn bằng rơm rạ hoặc nhào nặn bằng đất sét, ngoài dán giấy làm quần áo rồi vẽ mặt mũi, sau đó khi tế lễ xong thì đốt hình nhân đó cùng với vàng mã. Nếu lễ thuỷ thần, long vương, hà bá thì làm thuyền bằng giấy kết trên thân cây chuối rồi đặt hình nhân vào thuyền và thả trôi sông. Có người nghe theo lời bói toán nhảm nhí sắp đến vận hạn bị hung thần quỷ dữ bắt, phải nhờ thầy cúng làm lễ, đốt hình nhân thế mạng. Có người vì mối tư thù nhưng yếu thế không trả thù được bèn nghĩ cách làm hình nhân rồi đề tên họ, huý, hiệu của kẻ thù vào trước ngực hình nhân, cắm ở ngã ba, ngã tư đường cái, thắp hương cắm lên đầu hình nhân để nhờ thần linh bắt tội người đó.

Đây là một tập tục chứa đầy tính chất mê tín, dị đoan đã bị đả phá, bãi bỏ từ đầu thế kỷ. Chính quyền phong kiến đã ra lệnh cấm hủ tục này. Kẻ nào cố tình vi phạm, nếu phát hiện được sẽ bị phạt nặng. Địa phương nào để những tục đó xảy ra, nếu phát hiện được thì lý trưởng nơi đó bị cách chức. Thế mà ngaỳ nay, chúng tôi thấy hủ tục này lại có cơ phát triển, cho nên việc bài trừ hủ tục nhảm nhí này là cần thiết, phù hợp với việc xây dựng nền văn hoá mới.

 

 

Chuyện đau lòng từ hôn lễ của những hình nhân thế mạng

Vì muốn chữa bệnh vô sinh cho chồng, vì mong chuyện làm ăn thuận lợi... nhiều gia đình đã nghe theo lời mai mối của các thầy bói để tổ chức lễ thành hôn cho bố mẹ, con cái đang nằm nơi chín suối.

Những câu chuyện nghe tưởng hoang đường nhưng lại đang trở thành vấn nạn nhức nhối, khi mà sự ngu muội vì mê tín dị đoan vẫn còn đang diễn ra khá phổ biến ở nhiều vùng quê.

Khi cô dâu, chú rể là những hình nhân thế mạng

Bà Tâm (quê ở Bắc Giang) có cậu con trai bị tai nạn giao thông mất từ năm 18 tuổi. Ngày ấy cả gia đình bà vật vã trong đau đớn, nhiều tháng trời vì tiếc thương cậu quý tử nối dõi tông đường duy nhất của dòng họ nổi tiếng đẹp trai, hào hoa, học giỏi nhưng lại đoản mệnh quá sớm khi chưa kịp cho ông bà được hưởng niềm vui cháu bồng cháu bế. Nỗi đau ấy cứ dai dẳng khiến cho bà gầy sọp đi, khuôn mặt lúc nào cũng rầu rĩ vì nhớ thương con.

Thời gian đầu người thân cũng lo bà không gượng dậy được vì suốt ngày ôm ảnh con khóc lóc, nằm bẹp dí trong buồng. Thế nhưng nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai, bà vẫn phải quên đi để sống, để tiếp tục gánh vác trách nhiệm dâu trưởng bên họ nhà chồng.

Vài năm trôi qua, khi nỗi đau mất con đã vơi đi phần nào thì vợ chồng bà lại phải sống trong tủi nhục vì những lời dị nghị, những câu chuyện nói ra nói vào của anh em họ hàng vì ông bà không làm tròn bổn phận với tổ tiên. Cực chẳng đã, bà bàn với chồng tìm cách nhóm lại "ngọn lửa" tình yêu ở cái tuổi ngoài 50 với hy vọng có thằng cu để "rửa tội" với tổ tiên.

 

Từ đấy bà phải chạy đôn, chạy đáo khắp mọi nơi tìm các loại thuốc quý, các loại nhân sâm, thảo mộc bổ dưỡng cho "chuyện ấy" dù đắt cũng cố mua về tẩm bổ cho chồng. Hễ nghe ai mách ở đâu có thầy cúng, pháp sư nào giỏi trong chuyện giúp vợ chồng hiếm muộn đạt được ước nguyện có con là bà cũng cất công tìm đến.

Thế nhưng hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn, khi mà mọi phương thuốc, mọi lá bùa bà phải bỏ ra vài trăm triệu mua về vẫn không hiệu nghiệm. Buồn chán, mệt mỏi nhiều đêm bà trốn chồng xuống bếp ngồi khóc một mình vì thương cho số phận tủi nhục của mình vừa mất con lại vừa mang tiếng bất hiếu với tổ tiên, bị họ hàng nhà chồng dèm pha, dè bỉu.

Những tưởng hy vọng đã hoàn toàn bị dập tắt, bà Tâm sống cúi mặt để chấp nhận với thực tại. Thế nhưng bỗng một ngày cô em chồng lại đòi anh em họ hàng tổ chức một cuộc họp để tiết lộ câu chuyện động trời khiến cho ai nghe cũng phải sởn da gà. Cô bảo nghe mấy chị em ngòai chợ mách ở Hải Phòng có vị pháp sư rất giỏi trong chuyện làm pháp, yểm bùa, trừ ma... thế là cô và mấy bà bạn đã rủ nhau tìm đến để giải quyết những khúc mắc trong gia đình.

Khi nghe cô trình bày ước nguyện của dòng họ thì ông này phán có cách rất hiệu nghiệm nhưng gia đình phải chịu tốn kém và làm theo mọi chỉ dẫn của ông. Để tăng tính thuyết phục ông còn nói câu chuyện mà chị kể không phải hiếm, rất nhiều người đã tìm đến điện thờ của ông và được ông giúp đỡ hoàn thành ước nguyện.

Theo lời của vị pháp sư, gia đình bà Tâm phải tìm một cô gái chết trẻ để tổ chức đám cưới cho cậu con trai đoản mệnh của mình. Ngày cưới phải có cô dâu, chú rể đầy đủ được làm bằng các hình nhân thế mạng. Mọi thủ tục từ dạm ngõ, ăn hỏi, lễ vật đều phải tổ chức như đám cưới người trần. Nếu không làm tươm tất, người âm quở trách thì gia đình sẽ gặp nhiều vận hạn... Hãi hùng khi nghe cô em chồng kể chuyện bà Tâm bỏ cuộc họp chạy về úp mặt vào chăn khóc nức nở.

Bà không ngờ cuộc đời bà được gả vào ngôi nhà, dòng họ có danh giá, kinh tế khá giả, có địa vị vì được làm dâu trưởng mà bây giờ lại phải chịu cảnh oan nghiệt này. Thế nhưng trước sức ép của người thân, nỗi dằn vặt của chồng bà đành phải cắn răng, muối mặt đi vay mượn tiền và đi hỏi vợ cho cậu con trai đang nằm nơi chín suối.

Nghe người ta mách ở xã bên có cô con gái mất sớm vì bệnh máu trắng, bà Tâm liền tìm đến thưa chuyện. Nhà cô gái lúc đầu không hiểu tưởng bà bị tâm thần nên đã tìm cách xua đuổi. Sau nhiều lần như thế, cứ hễ thấy mặt bà là người ta liền đóng cổng không cho bà vào. Những món quà giá trị bà mang đến đều bị họ ném ra đường vì cho rằng bà mang đen đủi đến gia đình họ. Cuối cùng họ hàng nhà bà Tâm phải chi vài chục triệu để rước vị pháp sư kia về "làm phép" với mong muốn "nhà gái" ưng thuận làm lễ cưới cho đôi trẻ.

Nhà gái sau khi thấy vị pháp sư này múa may, nhảy nhót rồi nghe ông vừa phán, vừa hù dọa thì run sợ và miễn cưỡng chấp nhận gả linh hồn cô con gái út của mình cho nhà trai. Đám cưới được tổ chức khá linh đình, có sự chứng kiến của quan viên hai họ, có cô dâu, chú rể được làm bằng các hình nhân thế mạng. Sau lễ thành hôn mọi quà biếu, của hồi môn, lễ vật, thậm chí cả "đôi uyên ương" được đốt cho người âm.

Lễ cưới cho con trai diễn ra đã gần một năm mà "phép thuật" vẫn chưa có hiệu nghiệm. Lúc này biết là mình đã bị lừa, lại thấy vợ mất ăn, mất ngủ, ngày đêm mong ngóng, hy vọng thì chồng bà Tâm mới thú thật mọi chuyện và xin vợ tha thứ.

Có một bí mật mà ông vẫn giấu bà và người thân nhiều năm nay. Đó là khi sinh thằng con trai duy nhất, bà bị nhiễm trùng vùng chậu nghiêm trọng không kiểm soát được và phải cắt bỏ tử cung nên không thể có con được nữa. Nhưng vì lo sức khỏe của bà, vì sợ bà mặc cảm với bệnh tật ảnh hưởng đến điều trị nên ông quyết định việc này chỉ một mình ông biết. Thế nhưng trước sức ép của họ mạc phải tiếp tục có con để nối dõi tông đường thì ông lại mơ hồ, hoang mang làm theo chỉ dẫn của những kẻ "buôn thần bán thánh". Bây giờ, khi đã trải qua nhiều sóng gió, gia đình ông quyết định sống hạnh phúc, ngẩng mặt với đời, tu chí làm ăn trả nợ, vì có như thế thì vợ chồng ông mới không phải một lần nữa mắc tội với tổ tiên.

 

 

Làm ăn thất bát vì bố chồng chưa tái hôn

Bố mẹ Tú chia tay nhau từ khi anh mới học lớp 5. Kể từ ấy bố anh phải một mình gà trống nuôi con, rau cháo đắp đổi qua ngày. Lớn lên trong nghèo khổ, không được học hành tử tế nhưng Tú rất chịu khó và có hiếu với cha. Ai thuê gì anh đều làm, không nề hà những công việc nặng nhọc. Tiền kiếm được, một phần để lo cuộc sống áo cơm, một phần anh tiết kiệm lấy vợ.

Tiếng lành đồn xa, mọi người ở xóm dưới ai cũng biết anh nổi tiếng hiền lành, chịu khó. Nhiều cô gái đến tuổi cập kê, gia đình khá giả cũng thầm thương trộm mến anh. Và trong đó anh đã chọn Hoa, cô gái tuy không xinh đẹp nhưng khá nhanh nhẹn, hoạt bát và biết buôn bán để làm tri kỷ trong suốt cuộc đời mình.

Ngày Tú chuẩn bị cưới, sức khỏe của bố anh khá yếu. Nhìn bộ dạng bố tiều tụy, nhiều lần ho ra máu, anh đau lòng khuyên bố đi viện nhưng ông không chịu. Ông biết cảnh gia đình nghèo nên đi viện dù có phát hiện ra bệnh cũng không có tiền chữa trị. Vì thế ông muốn tiết kiệm hết mức để lo cho đám cưới cậu con trai. Ông chạy vạy vay mượn khắp nơi mới đủ tiền sắm lễ, làm cỗ để con trai cả một đời thiệt thòi được bằng bạn, bằng bè trong ngày vui. Hàng xóm, láng giềng ai cũng thông cảm và giúp đỡ nhiệt tình bởi cảm phục tấm lòng hết mình hy sinh vì con của ông.

Sau khi về nhà chồng, vốn có nghề "đánh" quần áo hàng Trung Quốc về đổ buôn trong tay. Hoa liền bàn với chồng bán hết ruộng vườn, cắm nhà để tập trung làm ăn. Anh Tú cả một đời lam lũ thật thà, không hiểu những mánh khóe trên thương trường nên chủ yếu đi theo làm cửu vạn cho vợ là chính. Sự khôn khéo, lanh lợi của Hoa cùng với sự chịu khó và sức khỏe của Tú đã giúp hai vợ chồng làm ăn khá thuận lợi. Chẳng mấy chốc gia đình anh đã trả hết nợ, rồi lại cất được căn nhà khang trang giúp bố ngẩng mặt với đời.

Hai năm sau ngày cưới, căn bệnh lao phổi với thời gian dài hành hạ sức khỏe đã cướp đi mạng sống của bố Tú. Nhìn bộ dạng tiều tụy của cha lúc về với đất, anh đau đớn, giày vò tâm can mình trong nhiều tháng trời. Anh trách mình quá vô tâm không lo cho sức khỏe của bố. Anh thấy hổ thẹn bởi vì anh mà bố hy sinh tất cả, không màng đến hạnh phúc riêng tư, không đi bước nữa để toàn tâm lo cho anh.

Cứ thế anh chán chường, chìm trong đau khổ, suốt ngày rượu chè, bỏ bê làm ăn, không quan tâm đến gia đình. Nhiều đêm trong cơn say, anh một mình lọ mọ tìm ra nghĩa địa ngủ luôn bên cạnh mộ cha đến sáng hôm sau. Cuộc sống của anh những ngày này chỉ có hơi men và sự hằn học của vợ bởi chồng quá bê tha.

Từ ngày chồng bỏ bê làm ăn, chị Hoa phải một mình quán xuyến mọi việc từ làm ăn đến chăm sóc gia đình. Công việc kinh doanh không thuận lợi, khách hàng thua lỗ xù nợ chị trốn biệt tích. Rồi vài lần đánh hàng lậu từ Trung Quốc về bị hải quan bắt mất trắng. Chẳng mấy chốc chị kiệt cả vốn để đầu tư tiếp vào hàng họ. Vừa hoang mang, vừa tức giận nhưng chị vẫn tìm cách khuyên bảo chồng quên buồn đau, tập trung tu chí làm ăn để gây dựng lại kinh tế nhưng mọi thuyết phục đều vô ích. Chồng chị vẫn ngày đêm chỉ biết đến rượu mà thôi.

Rồi một ngày chị nghe người ta nói chồng chị bị ma ám nên mới vậy. Muốn làm ăn gặp may mắn thì phải tìm thấy về trừ tà, giải hạn. Hễ có người mách địa chỉ ở đâu có thày giỏi, dù xa mấy chị cũng lặn lội tìm đến nơi. Khi nghe thày nói gia đình chị bị bố chồng ám vì ông chết mà không có người nâng khăn sửa túi, chị nửa tin nửa ngờ.

Ngẫm lại chị cũng thấy đúng vì bố chồng mất chưa kịp tái hôn và sau cái mất của ông, vợ chồng chị mới gặp nhiều vận hạn như vậy. Vì thế chị phải về bàn với chồng làm theo lời thày dặn là tìm vợ cho bố để công việc làm ăn gặp nhiều thuận lợi.

Lúc mới nghe vợ nói, anh Tú cho rằng vợ mê tín nghĩ ra chuyện hoang đường. Thế nhưng sau nhiều ngày vợ nỉ non, rồi lại thấy thương bố và muốn bù đắp cho ông được phần nào hay phần đó nếu không cũng thấy nhẹ lòng hơn nên anh đã tặc lưỡi làm theo. Thế là hai vợ chồng Tú ngược xuôi tìm người đã mất hợp tuổi với cha, ngược xuôi sắm mọi lễ vật, chọn ngày lành tháng tốt để tổ chức lễ tái hôn cho bố.

Sau nhiều đắn đo, họ quyết định chọn một bà cô kém bố Tú 5 tuổi đã mất vì bệnh ung thư cách đây gần chục năm khi chưa kịp lập gia đình. Theo lời thày phán, tuổi của bà cô này rất hợp để làm người nâng khăn sửa túi cho bố Tú nên nếu được kết hôn với bà thì ông sẽ không ám gia đình nữa và phù hộ giúp vợ chồng anh tránh được vận hạn, đen đủi trong làm ăn.

Sau vài lần tìm đến người thân của nhà bà cô này nói chuyện thì hai vợ chồng Tú đều bị họ từ chối và xua đuổi. Tính đi tính lại, Tú nghe lời vợ vẫn tổ chức ngày vui cho bố nhưng sẽ làm bí mật. Thế là đêm ngày rằm tháng 7, họ nhà trai vẫn mang lễ vật đến nhà gái xin dâu dù không được sự đồng ý của họ. Nhà trai nhờ anh pháp sư đại diện chủ hôn đến nghĩa địa nhảy múa, cúng bái, yểm bùa, làm phép đưa hồn bà cô về làm vợ bố Tú. Buổi lễ đang dang dở thì "nhà gái" và công an xã đã kéo đến ngăn chặn. Ông pháp sư sau khi bị bắt đã khai thật chẳng có phép màu nào cả mà chỉ lợi dụng lòng tin của vợ Tú để kiếm tiền mà thôi.

Chỉ vì mê tín, tin vào những kẻ buôn thần bán thánh mà kết quả là bố Tú vẫn chưa được tái hôn còn vợ chồng anh thì phải ôm vào mình một khoản nợ nần khá lớn. Lúc này hai người mới nhận ra mình quá ngu muội nên đành chấp nhận bị lừa một lần để "khôn ra" tiếp tục làm ăn bằng chính sức lao động của mình chưa không phải bằng thần thánh, bùa ngải...

 

 

Lấy chồng cho bà cô để chữa vô sinh

Là một doanh nhân thành đạt, có vợ đẹp yêu thương, bạn bè quý mến thế nhưng Hùng luôn chán nản vì đã hơn 40 tuổi mà anh chưa được một lần làm cha. Hai người vợ đầu dù rất yêu anh nhưng vẫn dứt áo ra đi vì tình yêu của họ không vượt lên trên được khát khao làm mẹ của người phụ nữ.

Người vợ hiện tại kém anh hơn chục tuổi, cũng rất yêu thương chồng nhưng anh luôn lo sợ một ngày nào đó cái hạnh phúc gia đình êm ấm sẽ lại tuột khỏi tay khi anh không thể mang đến niềm vui được làm mẹ cho cô, cái niềm vui mà bất cứ người phụ nữ nào trên thế giới này cũng khát khao được tận hưởng. Bởi thế, dù bận tối mắt tối mũi với công việc kinh doanh nhưng hễ nghe ở đâu có phương thuốc chữa vô sinh là anh cũng tìm đến để chữa trị. Có những chuyến đi dài cả tháng phải giao việc kinh doanh cho người khác mà anh cũng chấp nhận, đến ằn nằm ở dề nhà thầy thuốc với ước ao một lần được hưởng hạnh phúc làm cha.

Ngay cả mẹ anh cũng vậy, gần chục năm rồi, bà nhờ người quen tìm kiếm khắp nơi hàng trăm phương thuốc quý cho con trai vì khát khao có cháu bế nhưng đều vô ích. Niềm khát khao ấy lại càng cháy bỏng khi anh lại là đứa con duy nhất của bà. Bao nhiêu tiền của trong nhà đội nón ra đi, nhưng tháng ngày trôi qua mà tiếng cười trẻ thơ vẫn không thể xuất hiện trong ngôi nhà Hùng.

Buồn chán quá, lại thêm chút mặc cảm tự ti là đàn ông con trai mà "chẳng ra gì", thế là Hùng bắt đầu bỏ bê công việc, bỏ bê gia đình suốt ngày ngập chìm trong rượu, trong những cuộc ăn chơi mà ở cái tuổi của anh ít người nghĩ đến. Bây giờ đối với Hùng chuyện giữ chân vợ không còn quan trọng nữa, bởi anh đã quá mệt mỏi trong thời gian qua.

Cái cách mà Hùng phản ứng với số phận thật là nực cười. Lúc thì hy sinh tất cả, đánh đổi tất cả chấp nhận mọi cực nhọc để thay đổi thực tại. Thế nhưng lúc lại buông xuôi, đánh mất mình trong hơi men, trong những cuộc chơi vô bổ để quên đi sự đời. Hình ảnh về một doanh nhân thành đạt mà Hùng bao năm gây dựng trong mắt người thân, bạn bè cũng đang mất dần theo sự buông xuôi của anh.

Lúc này mẹ và vợ Hùng rất lo sợ và thấy cần phải có trách nhiệm giúp Hùng quay trở lại cuộc sống lành mạnh và tìm cách tăng cường sức khỏe để tiếp tục cuộc chiến khát khao sinh con. Tìm đến thuốc tây, thuốc ta, tìm linh chi thảo dược đều vô dụng thì giờ họ lại nghĩ đến chuyện thần thánh ma quỷ.

Lúc này mẹ Hùng mới giật mình nghĩ ra bên nhà chồng có bà cô chết trẻ từ năm 19 tuổi chưa kịp lập gia đình. Chuyện này cứ ám ảnh bà và con dâu, họ mất ăn mất ngủ vì nghĩ rằng bà cô dưới cõi âm một mình buồn chán nên quay về quấy nhiễu gia đình. Theo họ những bà cô chết trẻ mà vẫn còn trinh tiết thì sẽ rất thiêng. Bởi thế nếu không lo chu tất mọi việc cho bà cô thì con cháu sẽ bị ảnh hưởng. Cái lý do này tiếp tục củng cố cho niềm tin tìm thần thánh hóa giải vận hạn của mẹ và vợ Hùng.

Nghe bạn bè nói ở Cao Bằng có bà pháp sư rất giỏi trong chuyện trừ ma trừ tà, dù hạn to hạn nhỏ bà cũng hóa giải được hết. Thế là vợ Hùng và mẹ chồng cất công tìm đến để nhờ thầy giúp đỡ. Sau khi nghe họ trình bày hoàn cảnh, trình bày luôn cả lý do mà họ đang nghi ngờ thì bà pháp sư liền phán mọi đen đủi mà nhà Hùng gặp phải đều do bà cô dưới âm tức giận gây ra.

Theo bà pháp sư này thì tuổi của bà cô và tuổi của Hùng thuộc cung tứ hành xung nên anh bị vận hạn nhiều nhất. Bởi thế cần sớm đáp ứng mọi yêu cầu của bà cô thì gia đình mới được yên ổn. Và việc làm đầu tiên, quan trọng nhất là phải tìm ý trung nhân rồi tổ chức đám cưới cho bà cô thì tà ma sẽ được hóa giải. Vị pháp sư này còn cho vợ Hùng một túi bùa và dặn sau lễ thành hôn thì đem đốt lấy thêm nắm đất ở phần mộ của bà cô đem hòa với nước cho chồng uống thì sẽ chữa được vô sinh.

Sau khi được bày cách giải hạn, mẹ và vợ Hùng ra về trong lòng mừng khôn xiết. Họ xoắn đáo mua bán sắm sửa mọi thứ để chuẩn bị cho ngày về nhà chồng của bà cô. Lo cho đám cưới này thì ít mà họ lo cho hiệu nghiệm của gói bùa thì nhiều. Ý trung nhân của bà cô là một thày giáo ở làng bên bị chết trẻ vì tai nạn giao thông. Đám cưới được tổ chức khá tươm tất, anh em họ hàng đến chung vui đều phải kèm theo điều kiện mang quà mừng là tiền âm phủ và lời chúc tụng phải mong vợ chồng Hùng sớm có con trai.

Sau đám cưới, gói bùa mà vợ Hùng cất rất kỹ được đem ra đốt và mang cho chồng uống theo lời của pháp sư. Tối đến, linh nghiệm phép màu chẳng thấy đâu mà chỉ thấy Hùng lăn đùng ra đất đau bụng quằn quại. Cả nhà lúc đấy mới tá hỏa sợ quá phải gọi xe cấp cứu đưa Hùng đến bệnh viện. Các bác sĩ chuẩn đoán Hùng bị ngộ độc và nhanh chóng cho anh rửa ruột. Cũng may tình trạng chưa đến nỗi nguy kịch nên mạng sống của Hùng vẫn được giữ.

Kết quả chữa vô sinh bằng cách tìm chồng cho bà cô mất sớm không biết thế nào nhưng hậu quả trước mắt thì Hùng suýt chút nữa thì mất mạng. Không biết sau lần sợ khiếp vía này thì gia đình Hùng có còn dám mu muội làm chuyện hoang đường nữa không!?

Sinh lão, bệnh, tử là quy luật ở đời. Bởi thế sợi dây liên kết giữa hai thế giới âm dương cần được người đời giữ trong tâm. Nếu như ta quá mê tín mà làm những chuyện động trời để cầu mong hạnh phúc, cầu mong tiền bạc thì thật hoang đường. Cuộc sống chỉ thật sự hạnh phúc khi người ta biết cố gắng, biết yêu thương và quan tâm chăm sóc lẫn nhau mà thôi. Cứ mải mê tin vào thế giới siêu nhiên không có trong đời thực thì sớm muộn chúng ta sẽ bị thế giới đó chi phối và chuyện tổn thất về kinh tế, tinh thần là điều không thể tránh khỏi.

 

0966.413.666
popup

Số lượng:

Tổng tiền:

Bạn muốn xóa sản phẩm khỏi giỏ hàng?