Ngàn vàng một khắc bể ái nguồn ân

Ngẫm duyên nay đã thắm mười phân

Trời già mặc không già duyên nhỉ

Tao khang chi nghĩa biển bạc non vàng

Đàn ngũ huyền dạo khúc dậy vang

Nhà vàng nối cành vàng lá ngọc

Phòng loan xạ nức cửa tú xông hương

Trừng rồng nay lại nở ra rồng

Người quân tử theo dòng quân tử

Sum vầy một cửa hoè quế rườm rà

Còn mải vui yến phượng oanh ca

Hiệu thiên đã: ngự trà nhớ đến

Lệnh truyền chỉ khiến: phản giá hồi cung

Các bạn tiên rong ruổi xe rồng

Đưa Chúa đến Linh Tiêu Nguyệt điện

Lại them cách biệt đôi ngả đôi nơi

Trách trăng già khéo quải duyên ai

Duyên kim cải xui lên biến cải

Nguyệt thu kia hỡi trăng sáng đương tròn

Hỏi gió mây rằng mất hay còn

Cho trăng khuyết đâu còn chi để

Bao nhiêu sự thể ngoảnh mặt làm thinh

Tuy rằng về chầu chực thiên đình

Lòng còn nhớ chốn quê Vân Cát

Ruột loan vấn vít tơ truc bồi hồi

Ở một nơi lại nhớ một nơi

Xem chẳng khác Ngưu Lang, Chức Nữ

Thiên tào cách trở, yến Bắc nhạn Nam

Chẳng nhớ thời biến chút cho cam

Nghĩ ngôn cầm lòng tây sao được

Bèn vào tâu trước Thượng Đế thiên nhan

Rằng duyên con còn nợ dương gian

Cho mãn nguyện ba sinh sẽ hoá

Ngự tình đại xá thánh đức hiếu sinh

Bèn trở ra bái tạ thiên đình

Giáng sinh xuống huyện Thiên một khắc

Gió đưa hương nức thu nhạn đưa tin

Qua mấy nơi cảnh vật lạ nhìn

Kìa mai liễu hoà cười hớn hở

Nhện sa trước cửa hoè dãy hai bên

Thác trấn song con tiện bỏ then

Tay mở bức bình phong ren rén

Chúa vừa bước đến chốn cũ sảnh đường

Ẵm con thơ chạnh nỗi nhớ thương

Thấy cảnh cũ lại càng cảm thống

Chạnh lòng dễ động than thở tiêu hao

Nỗi xót xa giọt lệ tuôn trào

Trông ra thấy lang quân vừa đến

Lòng mừng dễ khiến, nào nỗi ái ân

Nhất thời vạn hữu, nhất thời tân

Duyên nay đã thắm duyên hơn trước

Phỉ lòng cá nước toại chí rồng mây

Dẫu xe lên nghĩa ấy duyên này

Trăng đã khuyết lại tròn vành vạnh

Tiếng cơn say tỉnh ấp ngọc tựa vàng

Ấy duyên xưa nghĩa cũ còn mang

Chúa Tiên mới kể khoan sau trước

Kìa non nọ nước nông nỗi xa gần

Xin thưa rằng ăn ở có nhân

Trời chẳng phụ nhân duyên đôi chữ

Dù lên hương lửa nghĩa ấy phi thường

Cầm như ai chưa được tỏ tường

Cho lên khiến lòng vàng đeo thảm

Mẹ cha thương cảm Chúa lại thẩn thơ

Chịu nguồn cơn mưa gió vẩn vơ

Đoạn thôi lại xa xôi đôi ngả

Thần thông biến hóa nương gió cưỡi mây

Dạo bốn phương nam bắc đông tây

Tìm những trốn non bồng nước nhược

Kìa non nọ nước, sơn thủy hữu tình

Cảnh thành đô đâu chẳng xinh xinh

Nguồn hội ngộ phỉ lòng trăng gió

Đài kia gác nọ,quán Sở lầu Tần

Giải giang sơn,đâu chẳng thanh tân

Từng dạo khắp trời nam muôn ngả

Thanh hoa đất lạ mạch án thủy huyền

Cõi Đồi Ngang đất tốt tự nhiên

Cảnh thiên tạo thực miền long huyệt

Địa linh nhân kiệt thiên lý lai long

Giếng âm dương leo lẻo nước trong

Thừa bóng mát trăng trong phơi phới

Bốn mùa hằng lại ,tám bức bình phong

Thấy cảnh thanh Tiên Chúa vừa lòng

Hiện chân tính duyên ưa tình nặng

Áo xanh quần trắng tóc phượng lưng ong

Chỉnh chiện thay nhan sắc não nùng

Hợp tiên nữ dăm ba bạn cát

Phấn nhồi má hạc yếm thắm mày ngài

Áo mớ ba phơn phớt lòng trai

Mùi thơm nức hương đưa trầm sạ

Chim truyền cá nhắn trăm sự đinh ninh

Gẩy đàn ca tang tính tang tình

Tiếng thánh thót giọng loan to nhỏ

Giữa đường chính xứ khách quý vãng lai

Quán âm dương dọn bán hàng chơi

Chốn thanh lịch cùng người thanh quý

Sơn hào hải vị nem phượng chả lân

Người thanh tân cảnh lại thanh tân

Bày chỉnh chiện giường ngà chiếu ngọc

Màn sa cửa trúc con tiện đôi bên

Dù là gan vàng đá tự nhiên

Qua đây cũng vui niềm lạc thú

Tần kinh vương phủ quán Sở lầu Tần

Xem những người tài tử văn nhân

Ai lịch sự Chúa càng lịch sự

Vả sinh thánh tử rộng xá trần ai

Tiếc những người bạc phận duyên ôi

Lầm phải Chúa thấy đời từ đấy

Ai hoà vừa ý tốt phúc mới duyên

Thời ban cho bổng lộc Chúa Tiên

Càng thêm được vinh hoa phú quý

Thôi cơn hùng vĩ nghĩ lại từ bi

Rồi điểm trang chỉnh chiện dung nghi

Mầu gấm vóc sạ đưa hương nức

Lôi đình bộc bạch yểu điệu dịu dàng

Nào gió đằng vương các tin trao

Sông ngân hán sẵn cầu ô nhịp

Kẻ Hồ người Việt hương lửa phải duyên

Đấng anh hùng sánh với thuyền quyên

Mở một cửa mai thanh trúc quý

Ấy mong tri kỷ gió lạnh sương rơi

Khen trăng già sao khéo trêu người

Tiên thượng giới bạn người hạ giới

Kết giao là ngãi hương lửa não nùng

Ân ái kia nào đã phỉ lòng

Riêng chỉ để lòng người bối rối

Gió trăng đã trải quý tộc thiết tha

Bỗng hay đâu non nước la đà

Cánh chim nhạn cao xa bay bổng.

popup

Số lượng:

Tổng tiền:

Bạn muốn xóa sản phẩm khỏi giỏ hàng?
0966.413.666